Chuyện tình chàng lính Mỹ và cô gái Việt: Lấy nhau chẳng đặng, thương hoài ngàn năm

15/09/21, 19:17 Cuộc sống

Lần đầu gặp anh, chị mới đang tuổi 16 trăng tròn, tóc bó đuôi gà, đôi môi xinh lém lỉnh. Hôm ấy, ba chị đưa một thanh niên trẻ người Mỹ về nhà, giới thiệu là người phụ tá của mình. Chạm mặt nhau, anh đã nhìn chị không chớp mắt. Đến khi chị hỏi “Tôi có chỗ nào không ổn?”, anh mới sực tỉnh, ngượng ngùng lí nhí… nói xin lỗi!

Ở chị có cái gì đó rất thu hút khiến anh như mất hồn mất vía, còn chị thì chẳng để ý gì đến anh chàng đồng nghiệp của ba mình bởi đối với chị anh là bạn của ba, là người lớn, nên chị không coi anh như bạn bè của mình được. 

Sau đó anh quyết tâm thuê hẳn một tầng lầu trên cùng để ở, chị và anh gặp nhau mỗi ngày, tuy thế nhưng cả 2 vẫn đường ai nấy đi, cuộc sống chả liên quan gì đến nhau. 

Nhưng rồi chị cũng biết thật ra anh mới 24 tuổi, đến từ Washington DC. Sau khi tốt nghiệp đại học, anh được cử sang Việt Nam, tuy còn nhiều bỡ ngỡ nơi đất khách quê người, nhưng anh lại nói tiếng Việt giọng Bắc rất chuẩn và lưu loát như người được đào tạo trường lớp đàng hoàng.

(Ảnh minh họa qua Pinterest)

Tính anh thì nghiêm nghị, ít nói, thế nhưng mỗi lần gặp chị, anh lại lúng túng, ngại ngùng, làm chị không nhịn được nổi tính nghịch ngợm, muốn trêu anh. 

Có lần trong bữa ăn, chị giả vờ bỏ nguyên trái ớt vô miệng, nói ngon lắm, rồi đưa cho anh một trái, bảo ăn thử… Anh tưởng thật, bắt chước ăn theo chị, mới nhai được 2-3 cái thì anh sặc sụa, chảy cả nước mắt…, còn chị nhả trái ớt ra, ôm bụng cười ngặt nghẽo. Anh cay quá hóa giận, cầm cốc nước một mạch bỏ lên lầu…

Đến tối vẫn không thấy anh đâu, nghĩ tội nghiệp, chị bảo thằng em bưng ly nước đậu nành lên cho anh coi như là tạ tội, thế nhưng thằng em xuống nói không thấy anh ấy ở trên lầu. 

Chị có ý đợi xem anh có bị sao không mà bao ngày trôi qua vẫn không thấy anh về. Hỏi mẹ mới biết hóa ra anh đang đi công tác. Cả tuần không thấy anh, chị bỗng thấy trong lòng thiếu thiếu, nhưng chị chỉ nghĩ có lẽ do mình chơi ác với người ta nên mình thấy có lỗi, áy náy đó thôi.

Tuần sau anh về, còn tức nên bước vô nhà thấy chị anh cũng vờ như không thấy, xách vali đi thẳng lên lầu, vẻ mặt lạnh lùng của anh làm chị thấy… tự ái ghê gớm luôn.

“Sao em ghét tôi quá thế?”

Một hôm khi đang trên đường đi ôn thi tú tài ở trường thầy Hai Ngô về, vừa tới góc ngã ba hơi tối thì tự nhiên xe chị trở chứng, phải dắt bộ về.

Lúc đó cũng đã vào đêm, từ đường Nguyễn Huệ đạp xe về tới nhà cũng đã khá xa chứ chưa nói đến việc dắt bộ. Đường thì tối, lại vắng người nên chị rất sợ, vừa đi vừa run.

Vậy mà xui khiến sao chị lại gặp anh đang lái xe đi ngang mặt. Tối vậy mà anh nhận ra chị ngay, dù đang giận nhau, nhưng chị cũng để anh giúp đem xe về nhà. Trên đường về cả hai không ai nói với ai câu nào.  

Gần tới nhà, giọng anh nhẹ nhàng vang lên trong khoảng không: “Sao em ghét tôi quá thế?” Bị hỏi bất ngờ, chị ấm ớ: “Tôi có ghét anh đâu?”

Anh nhìn vào mắt chị: “Thế sao em vẫn muốn tôi khóc, để em cười?”.

Tự nhiên chị thấy lúng túng, không biết trả lời sao. May lúc đó cũng vừa tới nhà, chị cảm ơn vội rồi chạy bay vào nhà, để lại anh ngẩn ngơ nhìn theo mà cũng chưa nhận được câu trả lời…

Đêm ấy chị không tài nào ngủ được, hai mắt cứ mở thao láo, đây là lần đầu tiên chị mất ngủ vì một chàng trai. Sáng ra, trước khi đi học chị cứ đứng nán lại đợi một chút xem có gặp được anh không, nhưng đến bóng người cũng chẳng thấy đâu. 

Đến giờ, chị lại tiếc nuối đi học, chiều về cũng vẫn không thấy anh đâu. Sau đó chị nghe ba nói rằng vì có chuyện gấp nên anh đã về nước rồi. Những ngày anh không có ở nhà, chị như người mất hồn, ăn ngủ không yên…

Đến khi anh về, vừa thấy anh bước vô, chị mừng lắm, sà tới cười nói huyên thuyên. Anh bỏ vali xuống, rạng rỡ nhìn chị, âu yếm lắng nghe rồi hỏi: “Em nhớ tôi lắm hả?”

Câu hỏi của anh làm chị khựng lại mấy giây, đỏ mặt… vì quá xấu hổ. Chị lại vờ có việc, kiếm cớ bỏ đi.

“Con mèo đánh cắp trái tim tôi

Đến sinh nhật tuổi 17 tuổi của mình, chị mời đám bạn tới nhà chơi, cả đám nói cười ầm ĩ tới tối tiệc mới tàn. 

Lúc về phòng, chị thấy anh đứng ở hành lang, trong bóng tối, chìa ra cho chị một bó hoa hồng rồi bỏ đi. Ôm bó hoa về phòng, chị hồi hộp cả đêm không ngủ được, chị cứ ngắm bó hoa, thấy nó đẹp hơn hoa bình thường, trong cánh thiệp mỏng còn có bức thư ngắn kèm theo:

“Em của tôi.

Lần đầu gặp, em đẹp như một bức tranh.

Lần thứ hai gặp, em tinh quái như một con mèo.

Lần thứ ba gặp, con mèo đánh cắp trái tim tôi…

Bây giờ, tôi bắt đền … em để trái tim tôi ở đâu?

Tôi muốn xin em trả lại…!”

Trời đất! Đọc xong bức thư, chị tái mặt, phải làm sao đây? Cả đêm trằn trọc, sáng ra chị vẫn chưa bình ổn được nên cứ ở lì trong phòng, sợ lỡ gặp anh thì biết ăn nói làm sao?

Mối tình của chị bắt đầu như vậy đấy, rất nhẹ nhàng, tự nhiên và dễ thương.

Biến cố bất ngờ

Năm ấy, chị thi tú tài IBM ở Quy Nhơn, dự tính là sẽ đi du học. Nhưng một sáng đầu năm 75, anh đi họp khẩn ở Sài Gòn rồi từ ấy không về nữa…

Toàn bộ nhân viên Ngoại giao Mỹ được lệnh rút khỏi Việt Nam. Anh gọi điện thoại cho ba chị, xin ông đưa cả gia đình đi Mỹ, anh sẽ sắp xếp chuyến bay, nhưng ba chị không chịu. Anh lại xin ba chị cho cưới chị để đưa chị theo, nhưng ba chị cũng không chịu, đời nào ông để con gái mình lấy người Mỹ.

Những chuyện này ba chị không nói nên chị chẳng hay biết gì, cứ thấp thỏm chờ, chờ hoài chị lại trách anh, trách anh sao nỡ bỏ đi không một lời từ giã…

Biến cố ập tới, ba chị đi tù, toàn bộ nhà cửa bị tịch thu hết, gia đình chị tan tác, giấc mộng du học của chị vỡ tan, thời gian này chị gần như mất hết tất cả.

Thế nhưng cái đau, cái khổ không đánh ngã được chị, chị từ từ gượng dậy giúp mẹ bôn ba, buôn bán, cái nhà này vẫn còn đàn em dại cần chị chăm sóc. Và thời gian qua đi, nỗi đau về mối tình đầu cũng vơi đi từng ngày, chị gặp và yêu chồng mình, hai người xây dựng nên mái ấm tương đối hạnh phúc. 

Việc khiến chị đau đầu nhất đó chính là mẹ chồng, bà rất khắc nghiệt khiến chị kiệt quệ cả tinh thần lẫn thể xác. Dù lúc này đang bụng mang dạ chửa, nhưng mỗi ngày chị vẫn phải quần quật không khác gì con ở, làm lụng bù đầu từ sáng đến tốt vẫn không hết việc. 

Từ đấy, mâu thuẫn nổ ra, chị thất vọng khi chồng mình quá sợ mẹ mà không bảo vệ được vợ. Tình cảm chị dành cho chồng cũng phai nhạt đi ít nhiều.

Đứa con gái ra đời, mẹ chồng lúc nào cũng chì chiết, hà khắc, chị sống trong nhà nhưng chả khác gì người dưng nước lã, có lần chị chủ động đề nghị chồng ly dị vì thấy mình khổ quá không chịu nổi. Nhưng rồi lúc đó chị lại phát hiện mình mang thai đứa con thứ hai.

Đành vậy, tình cảm của người mẹ khiến chị phải cúi đầu nhẫn nhịn, có những lúc buồn, chị ôm con rồi nhớ về những thương yêu cũ. Sau này trước khi đi tù ba chị mới kể lại câu chuyện năm nào, ba ân hận lắm: “Biết vậy ba gả con cho nó.”

Khi biết anh trong hoàn cảnh hỗn loạn đó mà vẫn tìm đủ mọi cách để có thể đưa chị đi cùng thì chị tin chắc anh cũng đau lòng như chị. Từ đó chị chấp nhận số phận, không còn oán trách anh nữa.

Sau đó không lâu, tự nhiên có một người lạ mặt tới đưa cho má chị ít tiền kèm theo địa chỉ và số điện thoại của anh bên Mỹ. 

Chị cầm đọc mà hai hàng nước mắt chảy dài, vì giờ chị có gia đình rồi nhưng vứt đi thì chị không nỡ. Cứ thế chị cất kỹ số điện thoại và địa chỉ của anh dù chẳng biết để làm gì, thỉnh thoảng lấy ra nhìn, lòng chị lại buồn vời vợi…

Mang thai lần này chị yếu hẳn, thai 7 tháng mà bụng chị nhỏ xíu, chị gầy, khô như que củi, nhìn mình trong gương mà chị cũng cảm thấy hốt hoảng, không nhận ra mình. Người con gái xinh đẹp, năng động ngày nào đã bị số phận vùi dập không thương tiếc. 

Chuyến vượt biên bão táp

Một tối nọ chồng chị về, mẹ con rầm rì to nhỏ rằng có chuyến đi vượt biên. Mẹ chồng muốn chồng chị đi một mình để mẹ con chị ở lại nhưng anh không chịu, anh muốn đi đâu cũng phải có nhau và đấy cũng là lần đầu tiên chị thấy anh cương quyết. 

Cuối cùng dù không muốn nhưng mẹ chồng vẫn phải nhượng bộ. Vậy là vợ chồng, con cái chị dắt díu nhau ra khơi.

Tàu gặp bão, mấy lượt tưởng giông tố đã nhấn chìm con tàu, vậy mà trời thương, may sao chiếc tàu rách nát vẫn còn tiếp tục chạy. Nhưng chưa kịp vui thì mấy hôm sau máy lại bị hư, hết thức ăn, hết nước, tàu lênh đênh vô định trên biển…

Sức tàn lực kiệt, môi nứt nẻ, rướm máu, mấy lần chị hôn mê.

Trong cơn mộng mị, chị thấy mình đang sống lại trong những ngày tuổi trẻ lãng mạn và tươi đẹp; chị vui tươi, nhí nhảnh bên anh. 

Giấc mơ ấy đã giúp chị có thêm chút sức lực, đã có lúc chị thấy mình mở mắt, khi đó chị thấy đứa con gái bé bỏng đang ngủ vùi trong lòng mình và cảm nhận được cái đạp của đứa con trong bụng.

Nghĩ tới con, ý chí sinh sống của chị trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, nhưng tới lúc gặp được tàu cứu thì chị lại một lần nữa chìm sâu vào hôn mê. Không biết bao lâu, chị tỉnh dậy trong bệnh xá xa lạ, qua người y tá bản xứ, chị biết đây là một đảo thuộc Mã Lai. 

Anh tới rồi

Cũng biết sơ tình hình, nhưng quá yếu, chị lại hôn mê, trước khi ngất, tận sâu trong tiềm thức thúc dục chị rút cái địa chỉ giấu trong lai áo ra đưa cho cô y tá, nhờ đánh giùm điện tín cho người này, nói chị đang ở đây.

Qua hôm sau, cái thai có triệu chứng sinh non, lúc này chị đã trong cơn thập tử nhất sinh. Bác sĩ lo lắng, không biết có cứu nổi cả mẹ lẫn con không? Trong cơn mê man, chị cảm nhận được hơi ấm bàn tay con, nghe tiếng khóc của chồng, chị như được hồi sinh lần nữa. Bác sĩ quyết định mổ.

Anh tới rồi, vẫn giống như trong trí nhớ của chị, dáng người cao gầy, thư sinh, chỉ có khuôn mặt toát lên sự bơ phờ, mái tóc nâu rối bời và cặp mắt hằn những tia máu do từ lúc nhận được điện tín, anh đã không hề chợp mắt…

Chuyến bay tốc hành đưa anh tới gặp người con gái anh yêu, giờ đây, đứng nhìn chị đang hôn mê trên giường bệnh. Trước khi đi qua đây, anh không hề nghĩ tới chị đã có chồng, con và một đứa nữa sắp chào đời.

Anh đau đớn, xót xa khi ngày gặp nhau lại thấy chị đang trong hoàn cảnh như thế này. Anh véo tay mình mấy lần, để bình tâm và biết chắc đây không phải là một giấc mơ.

Những cảm xúc nhất thời tạm qua đi vì giờ sức khỏe của chị mới là ưu tiên hàng đầu. Anh thảo luận với bác sĩ và nói chuyện với chồng chị để đưa chị tới bệnh viện lớn hơn.

Ngay ngày hôm đó chị được trực thăng chuyển về bệnh viện lớn ở thủ đô Kuala Lumpur, cả hai mẹ con chị được cứu sống.

Biết chị đã vượt qua cơn nguy hiểm nhưng lòng anh vẫn không yên. Đứng bên ngoài phòng, nhìn đứa con chị sinh non, chỉ lớn hơn con mèo một chút, anh cảm thấy thương như chính con mình. Anh ngỏ lời với chồng chị, xin được làm cha đỡ đầu của đứa bé.

“Em xin lỗi”

Trước hôm về lại Mỹ, anh và chị nói chuyện trực tiếp với nhau, khi đó chị vẫn còn nằm viện nhưng tinh thần đã tỉnh táo hơn. Ngồi bên giường bệnh, nhìn chị, ốm xanh như chiếc lá, anh có ngàn lời muốn nói nhưng lại không dám nói ra vì anh biết, có rất nhiều điều cần phải giữ lại cho riêng mình.

Chị nhìn anh cảm kích, biết ơn, những điều chất chứa trong lòng cũng được chị giấu nhẹm. Cũng như anh, chị biết cái gì mình không thể nói, tự nhủ lòng… phải quên thôi! Ánh mắt nhìn nhau thăm thẳm, chị chỉ nói được một câu: “Em xin lỗi”.

Có những niềm riêng một đời giấu kín

Như rong rêu chìm đắm trong biển khơi

Có những niềm riêng một đời câm nín

Nên khi xuôi tay còn chút ngậm ngùi…

Trước lúc chia tay, anh tận tay gửi riêng cho chồng chị một phong bì tiền mặt. Chồng chị không muốn nhận, nhưng anh cứ bắt chồng chị phải nhận, anh nói: “Cứ coi như tôi cho mượn, sau này anh có thì trả lại tôi…” 

Bốn tháng sau, giữa năm 1980 gia đình chị chính thức định cư ở San Jose, California, Mỹ.

Thời gian cứ qua đều, hai năm sau gia đình chị đón thêm một thành viên nữa là một thằng cu lém lỉnh. Nhìn ba đứa con lớn lên mỗi ngày, sóng gió trong lòng chị đã dịu đi nhiều.

Mỗi năm đến ngày lễ lớn hay sinh nhật của con chị, anh đều gửi quà, thiệp chúc mừng các cháu. Nhưng hai bên cũng không ai nói chuyện với ai, coi như tình cảm thời trẻ “chỉ là giấc mơ qua”! 

Hai vợ chồng chị sau đó đều đi học lại, có nghề nghiệp ổn định, đời sống kinh tế vững vàng. Món tiền 3000 USD năm xưa lấy của anh,  sau 3 năm tới Mỹ chồng chị đã gửi trả lại cho anh.

Tuy nợ tiền đã trả nhưng nợ tình thì sao? Anh cứ sống với công việc, đến năm 40 tuổi vẫn không lấy vợ. 

Mẹ anh cũng thỉnh thoảng gọi điện nói chuyện với chị, dù chưa gặp chị bao giờ nhưng qua lời kể của con trai, bà biết chị là người tốt, bà thương chị như con. Bà biết mặt chị qua tấm ảnh trong phòng anh, bà kể về cuộc sống của anh khiến chị buốt nhói con tim. Chị gọi bà bằng mẹ, các con chị gọi bà là bà ngoại.

Một chiều mùa thu, bà gọi nói cho chị biết anh đang ốm nặng, chị muốn đi thăm lắm nhưng vì những lý do tế nhị mà không thể đi được. Chị chỉ có thể gửi một bình hoa thật đẹp vào bệnh viện cho anh thay cho lời hỏi thăm.

Hôm biết anh xuất viện, chị có gọi điện hỏi thăm nhưng lúc đó anh còn yếu, chưa thể nói chuyện được.

Mẹ anh vừa khóc vừa nói với chị: “Con biết không? Họ hàng, đồng nghiệp, bạn bè gửi hoa tới bệnh viện rất nhiều nhưng đến lúc xuất viện, ngồi trên xe lăn, còn rất yếu mà nó chỉ ôm khư khư bình hoa của con, đem về nhà, để bên đầu giường.”

Chị khóc!

Tóc mai sợi ngắn sợi dài

Lấy nhau chẳng đặng thương hoài ngàn năm.

“Nếu có kiếp sau, xin em đừng nói câu xin lỗi”

Hai năm sau đang giờ làm việc, chị nhận được cuộc gọi, là của mẹ anh gọi báo tin anh đang hấp hối, cuộc phẫu thuật tim không thành công. Chị bỏ hết công việc, đưa đứa con thứ 2, đứa bé năm nào nhờ anh mà được sống sót cùng nhau nhìn anh lần cuối. 

Nhìn anh thoi thóp trên giường bệnh, chị khóc, lần đầu cũng là lần cuối, chị khóc thương cho tình yêu của anh và chị. Khóc thương cho người đàn ông trao hết tình yêu cho chị mà chưa hề đòi hỏi ở chị một điều gì, khóc cho số phận của một người lại ngắn ngủi như vậy.

Trong một lúc tỉnh táo hiếm hoi, anh nhìn chị với ánh mắt tràn ngập thương yêu… Anh cười, câu đầu tiên anh nói là an ủi chị, mong chị đừng buồn, cuộc đời này anh đã rất vui, anh cảm ơn Thượng đế, đã cho anh gặp và yêu chị. Chị đau đớn nghẹn lời, chỉ nói được một câu: “Em xin lỗi”.

Ở những giây phút cuối đời, anh nhìn chị rồi nói: “Nếu có kiếp sau, xin em đừng nói câu xin lỗi.”

Đám tang anh diễn ra vào một ngày đầu mùa đông, khi đó anh mới 46 tuổi.

Chị trở về cuộc sống thường ngày, mọi thứ vẫn theo guồng quay vốn có của nó, chị đã để anh vào một chỗ riêng biệt trong lòng mình.

Ba tháng sau đám tang anh, luật sư gửi thư mời báo về việc đọc di chúc, chị bay tới tiện ghé thăm mẹ anh, mất đi đứa con trai, bà đã già đi nhiều.

Hôm mở di chúc của anh, chị ngỡ ngàng khi mấy đứa con chị cũng đều có phần trong tài sản của anh để lại. Số tiền không nhiều nhưng dư đủ cho cả ba đứa vào học tại trường đại học danh tiếng nhất.

Chiều tàn, ngồi bên ngôi mộ anh, chị mở lòng, kiếm tìm những lời thương yêu mà lúc anh còn sống chị đã không thể nói. Theo gió chị gửi đoạn tình cảm này tới anh, kiếp này, kiếp sau, kiếp sau nữa chị vẫn luôn ao ước được gặp lại anh.

Văng vẳng bên tai chị nghe có tiếng anh thì thầm: “Nếu có kiếp sau xin em đừng nói câu xin lỗi”.

Sưu tầm

Ad will display in 09 seconds

Chú rồng nhỏ đến từ phương Đông

Ad will display in 09 seconds

5 bằng chứng khảo cổ phủ định thuyết Tiến hóa

Ad will display in 09 seconds

Sự nghịch lý trong bài tập chống 'chết chìm' của hải quân SEAL

Ad will display in 09 seconds

Chỉ cần không lo, không sợ thì đã là người quân tử rồi sao

Ad will display in 09 seconds

Chớ nghĩ nhân gian nhiều mỹ hảo, ma quỷ đang thao túng con người!

Ad will display in 09 seconds

Thế nào là Ông Bụt, Ông Phật và Ông Tiên?

Ad will display in 09 seconds

Đức Phật dạy thế nào về việc tiêu tai, giải nạn?

Ad will display in 09 seconds

Truyền thuyết hồ nước trăng lưỡi liềm

Ad will display in 09 seconds

Mặt trăng có phải do con người tạo ra

Ad will display in 09 seconds

Tiết lộ bất ngờ của người Trung Quốc về cuộc chiến thương mại Mỹ Trung

  • Chú rồng nhỏ đến từ phương Đông

    Chú rồng nhỏ đến từ phương Đông

  • 5 bằng chứng khảo cổ phủ định thuyết Tiến hóa

    5 bằng chứng khảo cổ phủ định thuyết Tiến hóa

  • Sự nghịch lý trong bài tập chống 'chết chìm' của hải quân SEAL

    Sự nghịch lý trong bài tập chống 'chết chìm' của hải quân SEAL

  • Chỉ cần không lo, không sợ thì đã là người quân tử rồi sao

    Chỉ cần không lo, không sợ thì đã là người quân tử rồi sao

  • Chớ nghĩ nhân gian nhiều mỹ hảo, ma quỷ đang thao túng con người!

    Chớ nghĩ nhân gian nhiều mỹ hảo, ma quỷ đang thao túng con người!

  • Thế nào là Ông Bụt, Ông Phật và Ông Tiên?

    Thế nào là Ông Bụt, Ông Phật và Ông Tiên?

  • Đức Phật dạy thế nào về việc tiêu tai, giải nạn?

    Đức Phật dạy thế nào về việc tiêu tai, giải nạn?

  • Truyền thuyết hồ nước trăng lưỡi liềm

    Truyền thuyết hồ nước trăng lưỡi liềm

  • Mặt trăng có phải do con người tạo ra

    Mặt trăng có phải do con người tạo ra

  • Tiết lộ bất ngờ của người Trung Quốc về cuộc chiến thương mại Mỹ Trung

    Tiết lộ bất ngờ của người Trung Quốc về cuộc chiến thương mại Mỹ Trung

x